English | Trang chủ | Danh bạ điện thoại |  Liên hệ | Sơ đồ website
Trang chủ
Giới thiệu
Công tác tổ chức liên hiệp
Các tổ chức thành viên
Tin hoạt động
1000 năm Thăng Long - Hà Nội
Cuộc thi điểm hẹn
Bản tin hữu nghị hợp tác
Vận động V.trợ phi chính phủ
Hà Nội của chúng ta
Hội nhập quốc tế
Bạn bè bốn phương
Văn hoá thể thao
Kỷ yếu - Hà Nội TP vì hoà bình
Ảnh hoạt động
Video clip hoạt động
Bức tranh thêu kỷ lục mừng Đại lễ 1000 năm Thăng Long sắp ra mắt khán giả

Từ ngày 25 – 29/8/2010, bức tranh thêu “Cội xưa” mừng kỷ niệm Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, sẽ chính thức được trưng bày tại Cung Văn Hóa Hữu Nghị Hà Nội. Đây là dịp để người dân Thủ đô được chiêm ngưỡng bức tranh thêu công phu với sự góp sức của hàng chục nghệ nhân thêu lão luyện.
Đây sẽ là bức tranh thêu lớn nhất việt Nam, với kích thước gần 170m 2 ; 5.5m x 31m, do nghệ nhân thêu trẻ Phạm Thị Hoài cùng với đồng sự thực hiện. Tác phẩm nghệ thuật này tiêu tốn đến 500kg chỉ thêu với khoảng 60.000 ngày công của một tập thể gồm 100 người. Tác phẩm mỹ thuật đồ sộ này là sản phẩm của làng nghề thêu mỹ nghệ thôn Văn Lâm (Ninh Hải, Hoa Lư, Ninh Bình) thực hiện làm quà tặng cho dịp Thăng Long – Hà Nội tròn 1000 năm tuổi.

 
Phố cổ Hà Nội trong lòng người nước ngoài

Nhiều người nước ngoài lần đầu tiên tới Hà Nội phố cổ cảm thấy không thoải mái thậm chí còn lo lắng sợ hãi khi lạc chân vào những dãy phố mang những cái tên na ná, nằm ngang dọc, lộn xộn với hàng chục cửa hàng bán những sản phẩm cùng chủng loại, những hàng ăn hai bên đường tấp nập kẻ vào người ra, hay hòa vào dòng người và xe cộ đi lại như mắc cửi.  Nhưng rồi cảm giác đó dần dần qua đi thay vào đó là sự yêu mến da diết khi họ nhận ra cuộc sống của con người Hà Nội đầy náo nhiệt, đầy sức sống, không ngừng chuyển động nhưng cũng rất nên thơ với những cô gái tươi tắn quẩy gánh hàng hoa điểm tô thêm nét đẹp của Hồ Gươm nằm ngay trung tâm thành phố.


 
Càfê Hà Nội

Người HN xưa nay có thói quen ăn quà sáng lưng lửng dạ, rồi làm 1 tách cafê nóng – vừa tỉnh táo, lại vừa thư thái sảng khoái đầu óc trước khi bước vào 1 ngày mới. Chả thế mà những quán café hồi ấy (và có lẽ cả bây giờ nữa) lại không hề bề thế, đèn đuốc sáng trưng, mà bé nhỏ khiêm tốn nằm rải rác xen giữa những hàng quà. Sáng sáng dạo qua các khu phố cổ hẹp quanh co chợt thấy ngồ ngộ tròn tròn những nấm ngưòi quây quần ấm cúng, hệt như một đại gia đình sum họp trước mỗi dịp lễ lớn. Không cần bàn, chẳng cầu kỳ ghế tựa, nhiều khi tách cafê bưng ra đặt trên một cái ghế đẩu con con tạm gọi là bàn, lưng xoay ra. đôi mái đầu nghiêng chụm bên tách cafê mới pha nóng hổi, ngầy ngậy thơm, dìu dịu đắng... – rồi câu chuyện bắt đầu.  

 
Góc phố tôi yêu

Đã là người Hà Nội ai chả có lần đi qua Phố Ngô Quyền rợp bóng mát và hai bên là những tòa nhà, biệt thự mang đậm phong cách kiến trúc Đông Dương. Xuôi xuống đường này là khu nhượng địa của Pháp xưa, bạn sẽ đi qua Ngân hàng Nhà nước, Nhà khách Chính phủ, khách sạn Metropole, trụ sở Bộ Thương Mại, Bộ Văn hóa, Văn phòng Quốc hội, Khách sạn Hoà Bình, đại sứ quán Indonesia..
 

 
Hà Nội bốn mùa bánh đúc

Hà thành nơi hội tụ của những món quà quê, không nơi nào bạn có thể thưởng thức cùng lúc bao nhiêu thứ quà như nơi đây, và bánh đúc là một trong những món quà như thế.
Mùa hè, mùa thu, trong tiết trời nóng bức được ăn mấy miếng bánh đúc lạc mềm như thạch, mát dịu lại giòn giòn thì còn gì bằng. Miếng bánh trôi tới đâu làm ta mát lòng mát dạ tới đó, cái nóng đâu chẳng thấy nữa. Một thứ quà quê đem lại làn gió mát như trên cánh đồng, vừa rẻ lại vừa ngon. Mùa hè mà ăn bánh đúc nộm thì vừa thanh vừa mát.
 

 
 Liên kết Website :
 
Mưa Sài Gòn, mưa Hà Nội In E-mail
…Chợt thèm và mơ một đường cống thoát nước như đường ống cống ngầm của thủ đô Paris (Pháp) có từ mấy trăm năm trước mà vẫn “chạy tốt” tới mấy trăm năm sau.

 

Mùa này đang vào tâm điểm của bão, lũ. Phương Nam là mùa nước nổi, những cánh đồng lúa mênh mông nước, trắng xoá cả mắt. Thế mà mưa vẫn cứ xối xả trút nước, không chút  dấu hiệu gì của sự ngừng lại. Phương Bắc cũng đang ngấp nghé những cơn bão từ ngòai khơi Thái Bình Dương và những cơn gió mùa tràn xuống, gây mưa như một cái hồ lô bị thủng đáy, nước tuôn chảy

Sài Gòn- thành phố Hồ Chí Minh của tôi cũng như bị cuốn vào cái vòng xóay nước khổng lồ đó. Mưa, ngày nào cũng mưa. Nhưng mỗi cơn mưa lại có những sắc thái, cảm xúc khác nhau, như một thứ “đặc sản” của thành phố phương Nam này. Mưa bất chợt ào đến như trêu đùa khách trên phố ngay trong vòm nắng.

Hạt mưa nhẹ như gió, phớt ngang qua mặt làn nước mát lạnh, rồi tan nhanh, dễ làm ai mới đến thành phố này phải ngơ ngác, giật mình. Mưa được báo trước bằng những tảng mây xám nặng, để rồi đổ xuống một cách hả hê những dòng nước ngả nghiêng tưởng chừng bất tận, đẫm ướt, ngập tràn phố xá. Đường phố bỗng như một dòng sông không đầu nguồn, không cuối ngọn, miên man nối hết góc phố nọ với con hẻm kia.

Mưa đêm giăng mắc phố xá trong ánh đèn lung linh, huyền ảo, tạo ra những hình ảnh như có như không, dễ làm lòng người chùng xuống, niềm vui, nỗi buồn… cùng lãng đãng trong suy tư. Mưa bình minh lại mang cảm giác trong lành, tươi mát, thanh khiết trong không khí, loáng nước trên mặt đường làm cho bánh xe như lăn chậm lại, bước đi cũng nhẹ hơn, cái vội vã ồn ào chen lấn bụi bặm, khói xe cũng như được tan lõang ra theo những giọt mưa….

Tôi đã được “thưởng thức” nhiều cảm xúc trong mưa Hà Nội ngay mùa bão. Những cơn mưa trắng trời, như hàng vạn hàng triệu vòi nước dội rửa phố xá. Những bóng người liêu xiêu đi trong mưa, những vệt nước bắn tung hình cầu theo bánh xe lăn vội. Những tán cây oằn mình ngả nghiêng theo cơn gió xóay, từng chùm hoa sữa rơi rụng lả tả theo giọt mưa…

Một vẻ đẹp dữ dội mang sự ướt át, làm tâm hồn người không thể bình yên. Nhưng mưa đêm Hà Nội lại có cái lãng mạn đến xao lòng. Tiếng mưa rả rích rơi trên mái phố xen vào tiếng gió, xào xạc của cây. Màn mưa được rây qua ánh đèn như bức rèm châu lóng lánh. Những cảnh vật sau bức rèm châu đó như phiêu dật, nửa hư nửa thực, tranh tối tranh sáng, gây ảo giác mơ màng…
Mưa Sài Gòn, mưa Hà Nội, có gì đó khó gọi tên, dễ làm lay động những trái tim đa cảm. Nhưng rồi đó chỉ là một phút mơ mộng lãng mạn, một khỏanh khắc thóang qua. Đối diện thực tế, mưa không còn là vẻ đẹp siêu thực như thơ như văn, mà hơi phũ phàng, mưa bây giờ là nỗi khổ, khổ triền miên cho những người đô thị Sài Gòn- t/p Hồ Chí Minh, và Hà Nội.

Khổ lắm, cực nhọc lắm, vất vả lắm…. mỗi khi mưa. Không cần phân biệt đâu mưa Sài Gòn, đâu mưa Hà Nội, chỉ thấy giống nhau quá, ”như giọt nước”, mưa ở đâu cũng là sự lầy lội, trôi tràn. Phố thành sông, nước ngập mênh mang, mặt nước nổi đầy váng dầu mỡ, rác rến và cả những thứ không thể nói ra được cừ lềnh bềnh trôi trong cái rùng mình.

Giữa dòng sông phố không đầu nguồn cuối ngọn đó là hàng trăm con người chen chúc cùng với đủ các loại phương tiện từ thô sơ như xe ba gác, xích lô, xe đạp… đến xe ô tô cỡ Mercedes, BMW, Camry-Toyota, Moreno- Ford… như một chiến trường ngổn ngang lộn xộn. Chen chúc và không lối thóat giữa nước bẩn lềnh dưới chân, mưa tuôn trên đầu, tiếng ồn của còi xe, giọng người la hét vây bủa, khói xăng xe tràn bít kín đường thở. Một trận đồ bát quái mịt mờ không có đường ra. Như thảm họa, không biết ngày tận thế có giống vậy không?

Tôi đã từng “nếm” mùi vị của việc “lội” sông phố ở Sài Gòn- t/p Hồ Chí Minh trong mưa không biết bao lần. Đã từng rơi nước mắt vì bất lực giữa dòng sông phố vì tiến thóai đều không thóat “giữa muôn trùng vây”. Đã từng có một lần tưởng chừng ngất xỉu trong mưa vì ngợp khói xăng khi kẹt giữa dòng nước và xe, cho dù nhà tôi ở ngay trung tâm, công sở cũng ngay trung tâm.

 Tôi cũng “được” tham dự cảnh bì bõm lội sông phố ngay trong lòng Thủ đô Hà Nội trong một cơn mưa. Phải chui ra khỏi chiếc taxi  bằng cách quay cửa kính xe xuống ,vì xe đang như bị chìm đến gần nửa thân trong nước không thể di chuyển được.

Lại chợt nghĩ vẩn vơ, ngày xưa đâu có như thế. Mưa là mưa, sau mưa mọi thứ như  mới mẻ, quang đãng, đường phố như rộng thêm ra… Thế mà bây giờ, cứ mưa xuống là nước ngập, chẳng cần mưa dầm, chỉ cần mưa độ 1-2 giờ thì các con phố biến đổi thành những dòng sông lớn nhỏ. Người thành phố mà phải lội bì bõm hơn dân miệt sông nước, vì không có thuyền, ghe để đi lại.
Lan man nghĩ, hay là các đường thóat nước đã bị lấp? Người ta có thể lấp cả một dòng sông để biến thành đất để xây thêm biệt thự, villa, khu vui chơi…thì có thể nào những đường ống thoát nước là ngọai lệ? Những ngôi nhà cao lộng lẫy hàng mấy chục tầng, những khu đô thị mới khang trang hào nhóang mọc lên nhanh hơn nấm sau mưa, phải chăng đã “đè” lên những dòng kênh, đường ống thóat nước? Để rồi khi mưa xuống, nước không biết trôi về đâu, đành “dạo” phố, để lại nỗi khổ cho người phố thị mỗi khi mưa ập xuống, để mưa trở thành “tội đồ” bị kết tội nặng nề mỗi khi trời mưa.

Thật oan cho mưa, bởi mưa thật ra có tội gì đâu. Trời cho mưa để cân bằng sinh thái, để nhân gian có âm dương ngũ hành kim- mộc- thủy- hỏa- thổ, tạo ra sự sống của muôn lòai. Không mưa thì không có nước, ao hồ sông ngòi cạn kiệt, cây trái chết khô, làm sao có lương thực, thực phẩm để sinh tồn… Tội đích danh do chính con người, không ai khác.

Mà chịu trách nhiệm lớn nhất gây ra sự khổ ải, sự lãng phí của cải vật chất, thời gian của mọi người mỗi khi mưa, phải chăng là những người làm quy họach đô thị? Họ không có tầm nhìn vĩ mô tương lai xa 20, 30,50,100 năm… mà chỉ nhìn ngay mũi chân mình, thậm chí không nhìn đâu hết. Nên khi thành phố cứ mỗi ngày rộng ra, lớn hơn, người đông thêm, song những gì gọi là “hạ tầng cơ sở” gần như không thay đổi hoặc thay đổi với tốc độ tỉ lệ nghịch với sự mở rộng và hiện đại đô thị.

Thành phố mở rộng theo đủ phương đông- tây- nam- bắc, nhưng những “mạch” thóat nước thì không thấy quy họach gì, không thấy ai nói đào thêm kênh, làm thêm ống thóat…Thậm chí người ta còn có ý định lấp bớt, khai tử cả những con kênh, dòng sông để “quy họach” thành đô thị hiện đại. Không biết khi nhìn những “dòng sông” trong phố mỗi khi trời đổ mưa, giữa trung tâm Sài Gòn, Hà Nội, những “dòng sông người” tắc nghẽn, trong lòng các nhà chiến lược quy họach đô thị, quản lý cấp thoát nước có thấy xấu hổ không?

Mưa Sài Gòn, mưa Hà Nội…không còn là sự lãng mạn, chỉ còn một nỗi lo mỗi khi trời bắt đầu xầm xì, u ám. Chợt thèm và mơ một đường cống thóat nước như đường ống cống ngầm của thủ đô Paris (Pháp) có từ hàng trăm năm trước mà vẫn “chạy tốt” tới mấy trăm năm sau.

 Hoài Hương
 
< Trước   Tiếp >

Các tin mới hơn:
Các tin khác:

Thông tin nội bộ
Chưa có tài khoản? Tạo một tài khoản
Nâng tầm quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam với Lào và Campuchia

Những kết quả rất tốt đẹp trong chuyến thăm  Lào và Campuchia của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết góp phần quan trọng vào việc tăng cường, củng cố, đưa quan hệ giữa Việt Nam với Lào và Campuchia phát triển lên tầm cao mới.Chiều 28/8, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và phu nhân cùng Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã về đến TP Hồ Chí Minh, kết thúc tốt đẹp chuyến thăm chính thức CHDCND Lào từ ngày 24-26/8 và thăm cấp Nhà nước Vương quốc Campuchia từ ngày 26-28/8. Trả lời về kết quả chuyến thăm của Chủ tịch nước với nhóm phóng viên đi theo Đoàn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Đào Việt Trung nhấn mạnh, những kết quả rất tốt đẹp chuyến thăm hai nước của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết góp phần quan trọng vào việc tăng cường, củng cố và đưa quan hệ giữa Việt Nam với Lào và Campuchia phát triển lên tầm cao mới.

 
Đẩy mạnh toàn diện hợp tác Việt-Lào
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHDCND Lào Choummaly Sayasone nhất trí đẩy mạnh sự hợp tác toàn diện Việt Nam - Lào trên cơ sở phát huy tinh thần độc lập, tự chủ và ý chí tự lực, tự cường.Sáng 24/8, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và phu nhân cùng Đoàn đại biểu cấp cao Nhà nước ta đã tới thủ đô Vientiane bắt đầu thăm chính thức nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào theo lời mời của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Choummaly Sayasone.

 

 
Sự kiện nổi bật

THƯ MỜI THAM GIA TRỒNG CÂY

  Tổ chức liên hiệp
  Danh sách ban chấp hành
Updating...
Updating...
Thăm dò ý kiến
Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Hà Nội ?
 

Bản quyền thuộc Liên hiệp các tổ chức Hữu nghị TP Hà Nội
Địa chỉ: 14B Phan Chu Trinh Hà Nội
ĐT: (043) 8.256.159 E-mail: haufo@fpt.vn

Phát triển bởi Hanoimedia