Xuân về trên khắp nẻo đường/ Màu hoa đào nở vấn vương quê nhà…

64

Bụi cây tuyết phủ đầy bông nhỏ
Con ngỡ cành mai nở trắng hoa
Tuyết bay lất phất mưa xuân đó
Da diết lòng con nỗi nhớ nhà.

Đó là nỗi lòng da diết nhớ nhà của người con xa quê. Mới ngày nào nơi nước Nga thân yêu, lần đầu tiên thấy những bông tuyết rơi, các bạn cùng đoàn thực tập sinh ai cũng ngỡ ngàng reo lên vui thích “tuyến rơi, tuyết đã rơi!” Qua cửa sổ ký túc xá sinh viên, tôi đứng lặng ngắm tuyết đang rơi phủ trắng không gian và tiếng nô đùa của những đứa trẻ, lòng cồn lên nỗi nhớ nhà, nhớ cô con gái bé bỏng và người thân.

“Tuyết rơi xuống những bông to
Ngoài kia bọn trẻ chơi trò ném nhau
Có người mẹ trẻ Á châu
Ngồi bên cửa sổ thầm lau mắt mình”.

Thấm thoắt đã gần 40 mùa tuyết rơi nơi xứ người, ngần ấy năm xa quê. Cuối tháng Chạp rồi chẳng mấy nữa mà Tết. Chao ơi, sao mà nhớ, mà rưng rưng. Nơi quê xa Xuân sắp về.

Xuân về trên khắp nẻo đường
Màu hoa đào nở vấn vương quê nhà
Xuân về nhớ mẹ, nhớ cha
Nhớ anh, nhớ chị một nhà đông vui
Xa quê lòng những bùi ngùi
Tuy xa lòng vẫn một đời quê hương.

Cuộc sống nơi xa xứ vẫn theo guồng quay hối hả, năm tháng qua mau. Mỗi khi Tết đến, Xuân về lòng lại cồn lên nỗi khát khao trở về bên cha mẹ già, thăm quê nhà, lại được như năm nào xa xưa ấu thơ. Chiều 30 Tết trong cái rét thấu xương của gió mùa Đông Bắc, cả nhà quây quần bên bếp lửa hồng, nồi bánh chưng xanh đang sôi sùng sục tỏa thơm mùi lá dong. Chị em tôi ai cũng thơm mùi lá mùi già, hương nhu, lá bưởi mà ông bà nấu cho các cháu tắm buổi trưa cuối cùng của năm. Ước gì chỉ một chút thôi trở về ngày ấy, được rúc vào trong chăn với ông bà, được chí choé tranh nhau nằm cạnh bà để nghe bà kể chuyện, để nghe ông đọc Kiều.

Ở nước ngoài, ngày 30 hay mùng Một Tết vẫn đi làm như dân bản địa, trừ khi Tết rơi vào ngày chủ nhật. Đêm về tranh thủ cùng các con rửa lá, vo gạo nếp, ngâm đỗ. Khoảng 28, 29 Tết là gói dặm chiếc bánh chưng để thắp hương cúng Trời Phật, tổ tiên, ông bà, để lũ trẻ sinh ra lớn lên ở đây không quên được Tết Việt Nam. Trong căn hộ nhỏ của gia đình sực nức mùi lá dong từ nồi nước đang luộc bánh chưng, ngỡ như thời bé thơ thuở nào ngồi bên ông bà đợi chiếc bánh chưng bé xíu được vớt ra.

Ở trường dạy tiếng Việt, để những đứa trẻ sinh ra ở đây không quên cội nguồn, những ngày cuối năm, học sinh được học về chủ đề Tết. Tôi và các đồng nghiệp dạy cho các em nhỏ về sự tích bánh chưng, bánh dày, Táo quân… Trong lớp rộn lên tiếng trẻ đua nhau giơ tay trả lời các câu hỏi đã được học: Mùa gì ấm áp/ Mưa phùn nhẹ bay/ Khắp chốn cỏ cây/ Đậm chồi nảy lộc? hay: Hoa gì nho nhỏ/ Cánh màu hồng tươi/ Hễ thấy hoa cười/ Ẳt là Tết đến?

Sau mỗi giờ tan trường, ngồi trên tàu điện, bên ngoài trời băng giá nhiệt độ âm, lòng thấy ấm áp hơn nhiều với nhiều cảm xúc ùa về:

Giờ học về Tết chiều nay
Qua lời cô giảng đọng đầy yêu thương
Hoa đào, mứt tết thơm hương
Hoa mai, mưa bụi khẽ vương la đà
Xa quê nhớ nhất ông bà
Mong Tết sum họp cả nhà đều vui.

Cha mẹ học sinh cũng như tôi và các đồng nghiệp – những người đau đáu giữ tiếng mẹ đẻ nơi xứ người, năm nào cũng cùng chung tay chuẩn bị cho các con đón cái Tết Nguyên đán chu đáo, ấm cúng, đậm không khí cổ truyền như ở quê nhà. Cũng mâm ngũ quả, câu đối, cả cành cây mang vào trường để cô trò cùng gắn những bông mai vàng. Cành mai vàng rực nắng phương Nam xua đi cái giá lạnh ở châu Âu. Nhìn các con vui bên cành mai vừa làm xong thấy lòng mình thật hân hoan:

Tết đang về với Sao Mai
Xa quê mai vẫn không phai sắc vàng
Hành lang lớp rộng thênh thang
Bên nhau cô cháu rộn ràng đón Xuân.

Những buổi chiều tan trường, đi trong mưa tuyết ra bến tàu, rồi đợi tàu cùng cô bạn đồng nghiệp quý mến, những ý thơ chợt lóe lên từ khung cảnh êm đềm thanh bình đó. Bạn làm những vần thơ tặng mình, tặng trò yêu về hình ảnh Tết xưa, về nỗi nhớ quê hương, mong được bên cha mẹ già yêu thương cùng đón Tết, khao khát ngày về:

Lại thêm Xuân nữa ở phương xa
Tết đến hỏi ai không nhớ nhà
Đi trong tuyết lạnh thèm chợ Tết
Đứng giữa Berlin nhớ đường hoa
Nhớ mâm ngũ quả, đôi câu đối
Nhớ nụ mai vàng, tiếng pháo xa
Tết đến, Xuân về lòng mong ước
Vạn sự an khang tới mọi nhà.

                                                                                                      Nguồn Quê hương online